Georg Cantor sinh năm 1845 và lớn lên trong một gia đình có truyền thống học thuật. Ông dành phần lớn sự nghiệp giảng dạy và nghiên cứu tại các trường đại học ở Đức.
Ban đầu, Cantor nghiên cứu về giải tích, nhưng sau đó ông chuyển sang một hướng đi hoàn toàn mới: nghiên cứu về tập hợp và vô hạn – một lĩnh vực mà trước đó chưa ai khai phá một cách hệ thống.
Cantor là người đặt nền móng cho lý thuyết tập hợp – nền tảng của toán học hiện đại. Những khái niệm quen thuộc như: Tập hợp, tập con, hợp và giao đều xuất phát từ công trình của ông. Ngày nay, hầu như mọi lĩnh vực toán học đều dựa trên lý thuyết này.
Trước Cantor, người ta nghĩ rằng vô hạn là một khái niệm duy nhất. Ví dụ: Tập số tự nhiên: vô hạn và Tập số thực: vô hạn lớn hơn. Khám phá này đã mở ra một hướng đi hoàn toàn mới cho toán học.
Những ý tưởng của Cantor không được chấp nhận ngay lập tức. Nhiều nhà toán học cùng thời đã phản đối mạnh mẽ, cho rằng các lý thuyết của ông là “phi lý”. Áp lực từ giới học thuật khiến Cantor gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống và sức khỏe tinh thần.
Dù gặp nhiều tranh cãi khi còn sống, ngày nay Cantor được công nhận là một trong những nhà toán học vĩ đại nhất. Lý thuyết của ông là nền tảng của toán học hiện đại; ảnh hưởng đến logic học, khoa học máy tính và nhiều lĩnh vực khác
Ngày nay, khi học về: Tập hợp và sơ đồ Venn; thực chất các em đang tiếp cận những ý tưởng do Cantor xây dựng.
